Cánh Buồm Đỏ Thắm – Phép Màu Từ Những Trái Tim Thuần Khiết

Cánh buồm đỏ thắm là một tác phẩm văn học kinh điển viết về chủ đề tình yêu theo motif truyện cổ tích “lọ lem ngủ trong rừng”. Nhưng trong truyện không hề có những ông bụt hay bà tiên với những phép màu huyền ảo. Những điều kỳ diệu được tạo nên là do con người có lòng tin và dám sống với ước mơ chân thật của chính mình. 

Cuốn sách được viết bởi Alexander Grin, một nhà văn Nga theo trường phái “tân lãng mạn”. Ông có một đời sống riêng tư vất vả, phải lang bạt khắp muôn nơi và làm nhiều công việc chân tay nặng nhọc để kiếm sống. Tuy vậy các tác phẩm mà ông viết nên đều phảng phất một thái độ sống lạc quan và chất chứa niềm hy vọng vào cuộc sống. 

Cánh buồm đỏ thắm đã vượt ra khỏi phạm vi của một tác phẩm văn học thông thường để trở thành biểu tượng cho nhiệt huyết tuổi trẻ, truyền cảm hứng đến nhiều thế hệ thanh niên. Tại Saint Petersburg, “cánh buồm đỏ thắm” đã trở thành tên của một lễ hội lớn nhất và quan trọng nhất dành cho học sinh tốt nghiệp phổ thông.

Năm XB2024
Trọng lượng (gr)150
Kích thước bao bì20.5 x 13.5 x 0.6 cm
Số trang132
Hình thứcBìa Mềm

[ điểm cốt lõi ở trong tác phẩm ] : “cánh buồm đỏ thắm”

Xuyên suốt cuốn sách cốt truyện xoay quanh hai nhân vật chính là Assol và Gray. Assol là một cô bé mồ côi mẹ từ nhỏ và sống với cha, là một người thủy thủ đã nghỉ hưu tại một ngôi làng nhỏ. Assol sống cô độc và luôn tin vào lời tiên tri rằng một ngày nào đó, sẽ có một hoàng tử đến đón cô bằng một con tàu có cánh buồm đỏ thắm. Còn Gray là một chàng trai sinh ra trong một gia đình giàu có, một kiểu người mà người ta vẫn thường hay gọi là “sinh ra đã ở vạch đích”. Ngay từ bé, Gray đã sống trong nhung lụa và không bao giờ phải lo lắng bất cứ điều gì về tương lai. Nhưng chàng trai này thật kì lạ. Anh không lựa chọn cuộc sống an nhàn, sung túc, như mơ ước của nhiều người, mà lại lựa chọn trở thành một thủy thủ lênh đênh trên biển cả với vô vàn những điều bất trắc. Hai con người ấy đã gặp nhau và yêu nhau bằng một tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Cốt truyện đơn giản chỉ có vậy nhưng điều đọng lại mãi trong lòng độc giả lại chính là cách tác giả sử dụng ngôn từ, phải nói là rất đẹp. Nó kích thích các giác quan của con người. Như nhà văn Paustovsky đã từng nhận xét: “Cánh buồm đỏ thắm là một áng thơ viết bằng văn xuôi”.

[ bàn về nội dung ]

Mẹ của Assol, bà Mary bị viêm phổi nặng và đã qua đời. Điều này khiến ông Longren, cha của Assol, là một thủy thủ đi biển quyết định phải ở nhà để có thể nuôi nấng cô bé. Trước đây, khi bà Mary còn đang bị bệnh, Longren có đến nhà lão Manner để vay tiền. Nhưng lão già keo kiệt này không những không cho ông vay tiền, lại còn xúc phạm đến ông nữa. Điều này dẫn đến việc sau này, khi Menner gặp một cơn bão và sắp đuối nước, Longren đã không đưa tay ra để cứu giúp. Âu đó cũng là sự sòng phẳng. Nhưng dân làng Kapena nơi Longren sống thì lại không nghĩ như vậy. Họ cho rằng việc Longren bỏ mặc Menner giữa dòng nước xiết là một hành động vô cùng tàn nhẫn. Longren không giải thích, không biện minh cho hành động của mình, ông chỉ dửng dưng. Đó là nguồn cơn đã dẫn đến việc Assol bị dân làng kỳ thị và sống trong sự cô độc. Nhưng vô hình trung, chính sự cô độc lại là tác nhân làm cho trái tim của Assol trở nên thuần khiết, không bị pha tạp. 

Để kiếm sống, ông Longren đã làm ra các loại đồ chơi bằng gỗ mô phỏng cuộc đời thủy thủ mà ông đã từng trải qua, để bán. Một lần, cô bé Assol khi ấy 8 tuổi, mang những món đồ chơi do cha mình làm lên trên thành phố bán, tình cờ gặp ông già Egl. Ông già Egl đã có những lời tiên tri với Assol rằng: rồi sẽ có một ngày, một chàng hoàng tử sẽ đến đón con bằng một con tàu “bí mật” có cánh buồm đỏ thắm. Câu chuyện này nhanh chóng được đồn đại khắp ngôi làng Kapena. Hầu hết mọi người trong làng đều chế giễu cô bé. Ngay cả ông Longren, trong thâm tâm cũng cho rằng, đó là điều thật viển vông (dù bề ngoài ông vờ như tin tưởng để tránh làm cho Assol thất vọng). Còn Assol, sau lần gặp gỡ định mệnh ấy, ngày nào cô bé cũng hướng về phía biển cả…

Gray là người con trai duy nhất trong một gia đình quý tộc, sống trong một tòa lâu đài. Tính cách của Gray nhân hậu và luôn chan hòa với tất cả mọi người. Và đáng lý ra, trách nhiệm của Gray là phải kế thừa gia sản mà cha mẹ anh để lại. Nhưng Gray lại lựa chọn con đường trở thành một thủy thủ. Tại sao vậy? Có thể biển cả đã là ước mơ từ nhỏ của Gray, và chỉ khi được sống với ước mơ ấy của chính mình, anh mới cảm nhận được ý nghĩa của cuộc sống. Gray bắt đầu sự nghiệp đi biển với vị trí thủy thủ trên một con tàu. Vị thuyền trưởng lúc đầu cho rằng, công việc vất vả sẽ khiến Gray bỏ cuộc sớm thôi. Nhưng Gray với nghị lực phi thường, cuối cùng đã trụ vững. Sau khi thành thạo nghề biển, Gray đã mua một con tàu và tự mình làm thuyền trưởng. 

Một lần nọ, con tàu của Gray ghé qua ngôi làng Kapena. Tại đây, Gray đã lần đầu tiên nhìn thấy Assol đang ngủ trên một thảm cỏ, và trong khoảnh khắc đó anh chợt nhận ra được rằng, Assol chính là tình yêu đích thực của đời mình. Anh tháo chiếc nhẫn trên tay và đeo nó vào tay Assol. Sau khi hỏi han những người trong làng, Gray biết được câu chuyện về lời tiên tri của ông già Egl. Và Gray đã trở lại đón Assol bằng một con tàu bí mật có “cánh buồm đỏ thắm”, đúng như lời tiên đoán. 

Chuyện đến đây là kết thúc, và tác giả không nói thêm về việc, hai người về sống với nhau như thế nào. Mà thực tình, có những điều cũng không nhất thiết phải nói ra…

Tác giả Alexander Grin 

Alexander Grin (tên đầy đủ là Aleksandr Stepanovich Grinevsky) sinh vào ngày 23 tháng 8 năm 1880 tại thị trấn Kirov, Nga. Cha ông là Stefan Grinevsky, là một người Ba Lan bị lưu đày chính trị vì tham gia cuộc nổi dậy Ba Lan năm 1863. ​Mẹ ông là Anna Lyutkevich, người Nga, đã mất sớm khi Grin còn nhỏ. Gia đình ông sống trong hoàn cảnh nghèo khó. 

Grin học tại trường học ở Vyatka, nhưng không hoàn thành hết chương trình học. Vì khó khăn tài chính và tính cách nổi loạn, ông sớm phải rời ghế nhà trường. Từ năm 16 tuổi, Grin bắt đầu cuộc đời phiêu bạt. Ông làm đủ mọi nghề để kiếm sống, bao gồm: thủy thủ, ngư dân, thợ mỏ, thợ nề, thợ đóng sách và nhân viên đường sắt. Chính những trải nghiệm đi biển và lao động nặng nhọc này đã cung cấp cho ông kiến thức sâu rộng về biển cả, hải trình và các thành phố cảng, là bối cảnh chính cho các tác phẩm của ông.

Một số tác phẩm tiêu biểu của ông có thể kể ra như là: Cánh buồm đỏ thắm (Scarlet Sails, 1923), Người Chạy Trên Sóng (The Running Wave, 1928), Thế Giới Sáng Chói (The Shining World, 1913), Đảo Renget (The Renget Island, 1925). Mặc dù ban đầu Grin không được giới phê bình chính thống đánh giá cao, nhưng sau này, những đóng góp của ông trong việc tạo ra thể loại lãng mạn và kỳ ảo của Nga đã được công nhận và vinh danh. Alexander Grin qua đời vào ngày 8 tháng 7 năm 1932, hưởng thọ 51 tuổi. Ở thành phố Stary Krym (nơi ông trải qua những năm cuối đời), có Bảo tàng Alexander Grin để vinh danh cuộc đời và sự nghiệp của ông. Tượng và đường phố mang tên ông cũng được đặt ở nhiều thành phố.

58 lượt đọc

Victor Nguyen
Victor Nguyen

Victor là thợ đánh giá sách. Anh ấy là một người đọc cần mẫn. Giống như mọi người, trí nhớ và trực giác của anh ấy đôi khi cũng có thể sai lầm?! Hãy thông cảm cho anh ấy vì điều này...

Đóng Góp: 64
0 0 bình chọn
Bình Chọn
Theo dõi
Thông báo khi
guest
0 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Bình chọn nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận